Showing posts with label Dac san My Tho. Show all posts
Showing posts with label Dac san My Tho. Show all posts

Friday, June 8, 2007

Delta noodles in Saigon


Finally, finally, finally, shoved my nose inside this joint at the corner of Nguyen Dinh Chieu and Pham Ngoc Thach in District 1, Saigon. I'm mad for a bowl of Hu Tieu - noodles, pork, beansprouts, hedgrerow and possibly the loveliest, sweet pork broth in all of southern Vietnam. However... this fair shack doles out Hu Tieu My Tho. My Tho is a hicktown an hour or two south of Saigon in Tien Giang province in the Mekong Delta. This plastic kiddie chair outfit is the only place selling My Tho-tinged Hu Tieu that I've yet to stumble into in Saigon. Just how different is it from that other corkin' Hu Tieu with a sweetnose?

Slapbang in the centre of this bowl is a stonking great knuckle of pork, paddling around in pork stock, surrounded by spring onions and sitting on a foundation of vermicelli noodles and thick cut, fat-still-on pork strips. Along for the trip are a side of bollock burning wee red chillies - easy with these meanies - and a plate of beansprouts, lettuce and chinese celery. For them's that's fancy there's also a bottle of nuoc cham to glug from in the condiments rack.

There's no sweetness. This pork stock's as straight as the Fosse Way, but it's rammed to the gills with meatpower. Throw in a few rip ups from the sideplate and you're off. Tackling the knuckle is a bit of an art, one I have yet to learn and can't be arsed with. I tend to chip of the tender morsels with the choppies and gnaw on the rest. It's not stylish, but it gets the job done. And it is tender, it's been bubbling away in a vast vat since early morning so it jolly well should be.

This is good stuff, although I have a very strong preference for the sweeter, more snazzy version which I think is known as Hu Tieu Nam Vang, but I could be wrong, it might just simply be Hu Tieu. Whatever. That's the fella I'll continue plumping for. Having said that, if I'm passing this place again I could be tempted to pop in for a quick dust with a knuckle or two. This place serves Com binh dan (literally 'food for workers') at lunchtime and, if this visit is anything to go by, it is exceedingly popular. A bowl of Hu Tieu will set you back a stiff 12,000 dong with a free Tra da thrown in. More Hu Tieu here and here's my fave and lastly, more photos from this restaurant.

Hu Tieu Mi

This is the kitchen of a no name Hu Tieu restaurant at the corner of 14 Ky Dong street in Saigon's District 3. I've passed it many a time. I took the photo you can see above months ago, but today is the first time I've bothered pulling up a streetside stool for lunch. We've covered the pork noodle Hu Tieu soup before, most enjoyably here. It's a southern soup, normally slightly sweet. This joint serves six variations on the basic theme. I'm dining here because it's always packed at lunchtime. A good sign.

I order a Hu Tieu Mi for 9,000VD. Mi is a kinda noodle. Yellow, thin, cylindrical, firm and to my mind it's the tastiest of all the noodles in Saigon. Here's a closeup. This rendition comes with a separate small bowl of blanched beansprouts. In the soup you'll find, tender, thin strips of boiled pork, spring onions, some minced pork and deep fried shallots. Here's the construction bay. Dunno 'bout you, but that looks like fine stuff above.

Dining here puts you right on the street. The walls are grimey, peeling paint, ancient advertisements are stuck at odd angles, half hanging, half advertising. It has that thoroughly half arsed, "Sod the decor, let's scoff" look about it. i.e. it's my kinda place. Having said that, check out the quai breadsticks just visible in the snap above - covered in cellophane. Now there's hygiene :) This is good Hu Tieu. The meat is excellent as are the Mi. However, the stock's not sweet enough. Hu Tieu should have a thin, but very noticeable trace of sugar coming through the stock. I'm not getting that here. Having said that, I am lovin' it. The other difference with previous Hu Tieu is the condiment bowl pictured below.

If you're an idiot, you'll fumble around in here, add willy-nilly, enjoy your lunch, have a cuppa tea, go back to your office, sit down at your computer, rub your left eye and then scream agonisingly as your eye bleeds 900 degrees of chilli heat from its swollen socket. With the benefit of hindsight, albeit blind in one eye hindsight, it's probably more sensible to wash your hands after lunch. Read the previous post for more on this distinctive southern Vietnamese noodle soup. This is a decent noodle joint. Worth trying. If you're in the vicinity I also recommend you take the two minute stroll to this very good snail restaurant. Meanwhile, can anyone tell me what Xiu Mai means? It's on the menu and I forgot to ask.

Tip off: Hu Tieu

One Hanoian, One Saigonite. No consulting. Both agree. There be some quality Hu tieu there. Paper, pen, local knowledge. Marvellous.

Chemical soup

We've had bad and very good Hu tieu before and now we have a MSG overloaded version on the streets of District 1. I find a mobile seller of this pork noodle soup outside 15B-5 Le Thanh Ton Street in District 1. She says she sells from here mid-morning every day. She's quite the friendly seller who mistakes me for another Ong tay noodle muncher. Oh well we all look the same, ehh? I pull up a pew next to the orange seller who's busy gobbling back a 5,000VD mid-morning bite and watch as my take away order is put together.

The difference from previous Hu tieu and this one is that this flogger uses a pork sliver/pig's blood carnivorous combo. No liver, no prawns and thicker noodles. Oh and there's that MSG hit. I always know I've had way too much of that when I get a machine gun buzz down my spine and feel a bit off-kilter for the rest of the day. It's quite the chemical thrill, but not for everday consumption. More snaps from her stall at this tagged photostream. Here's a recipe for Hu tiu or Hu tieu whichever spelling takes your fancy.

Hu hit

This morning I was supposed to meet ex-CNN reporter, North Korea expert and Global Voices Online blogmeister Rebecca MacKinnon. She's here, I think, to learn how the media in Vietnam is or is not developing. And to talk about blogging. She had to split town early and instead of eating with me, she had the delights of a Vietnam Airlines sandwich to contend with on her way back up to Hanoi. When figuring out where to take Rebecca, I wasn't sure just how 'street' she would be prepared to go. So, erring on the safe side I chose to go 'very very' street. Let's see what she missed.

I've almost ingested and blogged from every stall down at the local market now. However, there are two soups I've yet to 'go live' on and they both reside up this back passage which runs off one side of the main market. As is usual on local markets, there are no signs telling you what's being sold or how much it'll set you back.

I only know this is a Hu tieu stall because... well... I'm very wise. Also I had this same dish two days ago as a 'home delivery'. The last time I blogged Hu tieu it was a bit of a District 10 disaster. That joint has since closed. However, I was so impressed with my 7,000VD home delivery and surprised that I'd never stopped by before that I decide to visit the stall in person this morning.

Hu tieu is a sweet noodle soup made from pork stock with a few small prawns, liver, kidney, pork slivers, he (a chive-alike) and beansprouts. It comes with the white noodles you can see above, but there is a Mi (yellow noodle) variant called Hu tieu mi nam vang. Side note, if you want really decent Mi, head to Mi Chu Tac on Ky Dong street.

I'm going white noodle this morning. The chef revives them in the side stock pot before shunting them bowlwards. However, being Rebecca-less and with the toad in tow, I decide to grab a mang di ve (takeaway) and bank this baby for lunchtime. So, in what is quite possibly definitely a first for this blog. What you are seeing has yet to enter my digestive tract. However, like I said, I had a very successful meeting with this beast two days previously and I feel confident I'm in for a carbon copy performance.

It's blisteringly good broth, not in the sense that it'll actually give you blisters of the puss spewing swollen variety, I don't think it will, well I didn't get any, but that's not to say you couldn't get them... I digress. If Rebecca had come I'm fairly certain she would have said something like, "This soup rocks. My buds'd love this shit." which in village English roughly translates as, "Oh that IS nice. I must tell everyone at the knitting circle to pop along for a post-knit nibble next week."

I don't know much, but what I do know is I've got a blindin' soup for lunch while Rebecca could well still be recovering from airline sarnie hell. Or did she go Business class?? Hmmm? Bloggers in Business class, that could never happen. Could it?

Soup slouch

cmtt.jpg

Superb noodle soups abound in Saigon, you have to try hard to find a REALLY bad one. The soup kitchen I nipped into on this occasion is Thanh Phat at 258 Cach Mang Thang Tam Street - it's on the other side of that traffic nightmare above. This canteen - not quite a restaurant but no shack either - is your common or garden Saigon eatery. Cheap grub for the masses on the move - all metal tables, food in a glass display case out front, neon heavy lighting, big sign advertising the house specialities and pyjama clad cooks. No deviation from standard Vietnamese so far.

cmtt-hu-tieu-sign.jpg

One steaming vat of stock does all 5 soup dishes here; Hu tiu (sliced pork, prawn, liver, thin white noodles and a side of veggies. Sometimes spelt Hu Tieu) Mi Nam Vang (much the same ingredients, with a thin, yellow 'Mi' noodle), Banh Canh (same ingredients again, but a thicker fresh noodle) Hoanh Thanh (Won ton noodle soup) and Bun Moc (have had it, but can't remember what it is at the minute - think it's the same with a big pork knuckle inside). They also serve a Chao (rice porridge) in this case Chao Thap Cam which is basically an animal innard porridge - tasty.

cmtt-hu-tieu-noodles2.jpg

I ordered the Hu Tiu and the Banh Canh to take away, costs 10,000VD per soup and an extra 1,000VD a dish for bagging up the bowls and veggies to take home - very handy. Even though the Banh Canh and the Hu Tiu are exactly the same, except for the type of noodle, it's the Hu Tiu that comes with the veggies (bean sprouts, lettuce, a type of celery leaf and half a lemon). Not sure why there is this veggie-discrimination, but it's never hindered the spirit of sharing and giving at pieman towers.

cmtt-banh-canh-noodles.jpg

So, on to the tasting notes... Sorry, but can't escape the fact that, it's a bland broth, not awful, just - not exciting.

cmmt-hu-tieu-banh-canh.jpg

Tired, grey morsels of liver, stingy on the prawns (1 per bowl...), the pork slivers were fine, but as ever it's the soup that bonds the whole and if that's messin' with mediocrity, you're just eating without enjoyment. Hu Tiu and Banh Canh, on this take, are probably not culinary classics in the same vain as Vietnam's brothbustin hits Mi Quang and Bun Rieu - much more of which blogging up tres soon. There's just not enough goin' on in there. Or perhaps this canteen just isn't a good example. The joint was chosen at random. In Saigon such random bites often throw up edible ecstasy, but not tonight. I'll keep an eye out for more, and hopefully better, Hu Tiu and Banh Canh around town. I want to like these dishes.

Wednesday, April 18, 2007

Chuối quết dừa - Tiền Giang

Kể từ khi xuất hiện trên AT tháng 5.1992 với món ăn bình dân mà vô cùng hấp dẫn cho cả "mày râu" lẫn "kẹp tóc" là xòai tượng mắm đường đến nay, tôi cứ mãi bận rộn với những lo toan đời thường mà quên khuấy đi cái nghiêp... ăn uống vốn dĩ là một trong những "tứ khóai" của thiên hạ, thật là sai sót biết chừng nào! Hôm qua, nhân dịp về một làng nhỏ hiền hòa nằm bên bờ sông Tiền lộng gió, chúng tôi có dịp thưởng thức một món ăn hòan tòan "cây nhà lá vườn" và đậm đà hương vị đồng quê đến nỗi khi lên xe trở về, ai nấy cũng chắc lưỡi hít hà khen ngon quá xá. Đó là món ăn mà ngọai tôi gọi đơn giản là chuối quết dừa.

Bởi mảnh vườn xum xuê cây trái ngày nào chỉ còn trong... ký ức nên sau một hồi dạo bước tới lui, chúng tôi bèn hạ độc thủ một quày chuối xiêm già mập ú nơi góc vườn, dự định mang về để dành chín ăn cho đỡ buồn. Ai ngờ mang vào đến nhà, chỉ cần cắt lấy nải chót xấu xí kia cùng hai nải kế đó và theo sự chỉ dạy của ngọai là chúng tôi chế biến được một món ăn "tuyệt cú mèo". Đầu tiên, lấy một thau nước to, vắt vào mấy trái khế chua rồi xẻ đôi trái chuối theo chiều dọc và tách bỏ vỏ ngâm ruột vào nước cho trắng. Xong rửa sạch mủ, vớt ra rửa lại cho thật sạch. Cho chuối vô nồi nấu đến khi sôi, mỡ nắp nhìn thấy ruột chuối chuyển sang màu vàng và hương thơm bay bát ngát. (Nhưng tốt hơn bạn nên ăn thử một mẫu nhỏ xem có còn chát hay không). Với chuối ra cho ráo nước. Lúc này, nhìn những miếng chuối thơm ngát vàng lườm cũng đã hấp dẫn lắm rồi nhưng xin bạn thư thả cho ít phút nữa để nạo thêm một trái dừa rám rồi cho lẫn chuối và dứa vào cối giã sơ qua (chú ý đừng để chuối nát quá).
Bây giờ, ai rảnh tay hãy trổ tài pha nước mắm bằng chanh, tỏi ớt cùng nước dừa xiêm sao cho chua chua, mằn mặn mà lại có vị ngọt thanh. Các "huynh đệ" khác thì chuẩn bị rau sống có sẵn trong vườn nhà như đọt săng máu, đọt điều, càng cua, rau má cùng dấp cá, húng lủi, ngò gai..., nói chung tất cả các lọai rau mọc trong vườn nhà đều có thể dùng được cả. Để món ăn thêm hấp dẫn, có thể rắc lên mặt đĩa chuối quết dừa một ít đậu phộng rang vàng giã to. Và cuối cùng, một ít rau đủ lọai để lên miếng bánh tráng, kèm theo một ít nhân là chuối quết dừa chấm nước mắm chua ngọt, ngồi ăn trong một gian nhà lá bên bờ sông vắng lặng vào một buổi trưa đầy gió mát, dịu dàng hương bưởi, hương cau thì có lẽ chẳng có cao lương mỹ vị nào có thể sánh bằng, phải không các bạn?

Sam biển Gò Công - Tiền Giang

Ngoài các loại cá tôm thiên nhiên ưu đãi, ở vùng biển xã Vàm Láng, Tân Thành, huyện Gò Công Ðông (Tiền Giang) có đặc sản khá hiếm: sam biển. Với hình thù lạ mắt: vỏ cứng như mai cua, mình tròn dẹt, đường kính độ gang tay, tám chân càng nhỏ dưới bụng, phần đầu là mũi nhọn ba cạnh rất linh hoạt dài cỡ 20 cm. Khoảng từ tháng 10 cho tới tháng 2 âm lịch, sam bắt cặp phối giống và sau đó sam cái mang bụng đầy trứng nhỏ như hạt tiêu đợi ngày sinh nở. Gió chướng thổi về, người dân ven biển chúng tôi sáng sớm đi dọc bờ thỉnh thoảng vẫn bắt được những cặp sam tấp mé.

Sam trứng phổ biến nhất là món nướng. Ðốt bếp than gáo dừa, đặt ngửa sam rồi trở đều tới khi chín vàng, mùi thơm đặc biệt lan xa. Chuẩn bị sẵn bưởi chua tách múi, củ cải thái nhỏ ngâm giấm, rau thơm gồm húng cây, răm, đậu phộng rang đập giập, hành phi, nước mắm chanh, tỏi, ớt. Lật ngửa con sam nóng hổi, tách yếm bỏ ruột, dùng dao bén rạch bụng sẽ thấy trứng đầy ắp, vàng ươm bắt mắt. Phần thịt sống lưng và sát đuôi dai, ngọt. Người ta bảo thịt sam có tác dụng chữa hen suyễn. Dùng muỗng nhỏ múc trứng vào chén riêng, thêm gia vị tùy thích. Trứng sam béo, thơm, nhiều đạm, ngon miệng và rất bổ dưỡng. Nếu chưa muốn ăn ngay thì phơi sam vài buổi nắng cho khô nước rồi treo giàn bếp để dành, lúc cần nướng lên ăn vẫn thơm ngon. Người ta còn đốt cháy vỏ sam, giã nhuyễn trộn với dầu dừa, dùng thoa ngoài da trị dị ứng (ngứa, nổi mày đay...). Có người luộc chín sam, gỡ trứng phi mỡ hành trộn gỏi, giữ nguyên vỏ sam và sơn dầu bóng dùng trang trí nhà chơi. Sam chặt miếng to nấu canh chua với bạc hà, rau nhút hoặc đậu rồng, rau om lai rai lít rượu nếp là đúng điệu.

Có dịp về Gò Công để thưởng thức món sam trứng, bạn sẽ có một ấn tượng khó quên!

Mắm còng xứ rẫy Gò Công

Ở Gò Công Tiền Giang, rẫy là tên gọi chung của những miền đất thấp, ven các kênh rạch, hằng năm thường bị nhiễm mặn trong một thời gian khá dài. Ðiển hình như các xã cặp theo sông Trà là Ðồng Thạnh, Ðồng Sơn, Bình Phú, Thành Công của huyện Gò Công Tây hay Bình Ðông, Bình Xuân cặp theo sông Soài Rạp, Phú Ðông, Phú Tân kẹp giữa hai vàm Cửa Tiểu và Cửa Ðại của huyện Gò Công Ðông. Miệt này, mỗi năm bà con chỉ có thể canh tác được có 1 vụ lúa mùa.

Bù lại miệt rẫy cũng là quê hương của các loài còng: Vó, lửa, quìu, nha... Còng nhiều lắm, chúng sinh con đẻ cái, cháu đống con đàn trên các thửa ruộng quanh năm ngập nước, trong cỏ, lá dừa nước, dọc theo các triền kinh rạch hoặc ẩn náu trong những mô đất vào mùa khô bà con hay đắp lên giữa ruộng. Một đồng nghiệp tôi vốn gốc gác ở xã Ðồng Sơn, huyện Gò Công Tây cho biết, ở quê anh ngày trước còng vô số kể, nhất là những thửa ruộng gặt hái trễ sau Tết Nguyên Ðán. Còng từ các thửa ruộng đã gặt xong, không có chỗ ẩn nấp đổ xô vào sinh sống đen đặc dưới gốc lúa. Thợ gặt ai cũng thủ sẵn một cái thùng hoặc một cái bao. Cứ gặt hái đến đâu bắt còng bỏ vào đến đó. Một chốc thôi đã đầy thùng rồi. Còng này nuôi làm thức ăn cho vịt, vịt đẻ tha hồ mà lượm trứng. Nhưng điều làm mọi người nhớ đến xứ rẫy hơn cả đó lại chính là... mắm còng - một món ăn tuy dân dã. Có hai loại mắm còng. Một loại mắm còng chế biến nguyên con như kiểu mắm tôm chua xứ Huế. Loại này chế biến từ con còng lột. Mắm còng lột mà ăn với bún, thịt phay, rau sống, chuối chát hoặc làm gỏi đu đủ tưởng như trên thế gian này không có cao lương mỹ vị nào sánh bằng. Còn một loại mắm khác cũng chế biến từ còng nhưng quy trình, vật liệu cũng khác và đậm đặc như mắm ruốc. Khi ăn, thêm vào đó chanh, ớt, đường, gia vị, sẽ cho một thứ nước chấm tuyệt hảo. Loại nước chấm được pha chế theo cách này hợp nhất là chấm thịt ba rọi luộc ăn với bún. Ðể có loại mắm này, người ta bắt còng về rửa sạch, lột bỏ mai, yếm, ướp với muối, cơm nguội theo một tỷ lệ thích hợp sau đó đem quết. Quết xong mới vắt nước cốt và phơi nắng cho đến khi nào nước cốt ấy kẹo lại như mắm ruốc là được.

Nhà nào ở miệt rẫy cũng đều biết làm món mắm còng. Bà con làm để ăn, tặng bạn bè thân hữu. Nhà nào có dư thì đem ra chợ bán kiếm thêm chút đỉnh. Ðến mùa còng lột, người ta hay chọn bắt những con vừa lớn vừa có mầu sắc đỏ tươi để làm mắm. Còn các loại còng khác ít ai bắt, có chăng chỉ để nuôi đàn vịt tàu đẻ mà thôi.

Cá bống dừa - Tiền Giang

Cũng như tôm tép có nhiều loại, cá bống cũng thế. Nào là: bống mú, bống vượng, bống cát, bống trứng, bống nhật, bống sao, bống bọt, bống xèo, bống nhảy... Trong các loại bống đó, tôi đặc biệt nhớ loài cá bống dừa. Có lẽ vì vùng quê tôi (thuộc huyện Gò Công Tây - Tiền Giang) chúng sinh sản nhiều, sống thích hợp với địa thế dừa nước (lá dùng lợp nhà) mọc đầy ven sông rạch. Bống dừa vảy nhuyễn, miệng rộng, lưng đen, lườn trắng; con to cỡ nửa cổ tay, hiếm khi lớn hơn.

Vào mùa cá rộ thường từ tháng 6 - 8 âm lịch cũng là mùa trứng nở, vô số cá con li ti đeo bám đầy bập dừa nước tự đấu tranh sinh tồn. Theo tập tính, nước lớn cá bống lội theo dòng, ẩn mình trong cụm rều rác, nơi ngọn rạch. Khi nước ròng thì ra giữa dòng để trú thân dưới mảnh ván mục, vỏ dừa khô lật úp... Bọn trẻ ở quê vào mùa cá rộ, thường chờ tới ngày nước ròng khoảng từ 14 - 16 âm lịch (trừ tháng nước kém) để đi câu. Thợ câu rành nghề chỉ dùng mồi giun đất bởi cá bống dừa rất khoái khẩu với thức ăn này. Một ngày câu có thể được hàng cân cá dùng làm thức ăn cho gia đình, dư thì bán rất được giá. Nhưng điều thú vị khi bắt cá bống dừa không phải câu mà là... mò bằng tay. Lặn lội trong mênh mông bóng rợp dừa nước, tóm gọn chú bống đen nhẻm, tròn mìnhh, núc ních trứng, cảm giác thật thích thú.

Cá bống dừa thịt dẻ, ngọt, ướp nước mắm ngon, kho tiêu bằng tộ hay nồi đất, hương thơm nức mũi. Có người thích kho sả ớt, hay nấu canh với lá bồ ngót, mướp hương... cơm đã no còn thèm. Luộc cá rỉa thịt nấu nồi cháo hành, tiêu cũng ngon. Rồi còn món xỏ lụi nướng trui hoặc nhúng bột chiên cặp rau thơm chấm nước mắm chanh, ớt... Muốn lạ miệng thì um nước cốt dừa, phủ trên là đọt mì, chụm lửa riu riu vừa chín tới, ăn một lần cầm chắc khó quên.

Ngày ấy, bọn trẻ chúng tôi thích mò cá bống dừa như một trong nhiều thú vui thôn dã. Nhưng những người dân nghèo quê tôi xem đó là việc mưu sinh chính hoặc chí ít cũng để cải thiện bữa ăn gia đình.

Hủ tiếu Mỹ Tho - Tỉnh Tiền Giang

Hủ tiếu Mỹ Tho khác hủ tiếu Tàu, hủ tiếu Nam Vang, phở Bắc, bún bò Huế... ở chỗ không ăn với xà lách, giấm, rau ghém, mà dùng giá sống, chanh, ớt, nước tương. Ðiều làm nên hương vị riêng khiến cho hủ tiếu Mỹ Tho trở nên nổi tiếng và nhiều người "bén mùi" kể từ thập niên sáu mươi nhờ sự hoàn thiện từ khâu chọn hột gạo làm ra cọng bánh tới nồi nước lèo cùng tuyệt kỹ pha chế của các đầu bếp trứ danh đất Mỹ Tho như: Phánh Ký, Nam Sơn, Tuyền Ký... cùng các lớp thợ nấu sau này

Nhiều người cho biết, hủ tiếu ngon nhất phải là loại làm bằng gạo Gò Cát (đặc sản như tàu hương, nàng thơm chợ Ðào). Ðây là vùng trồng lúa thơm địa phương của xã Mỹ Phong, ngoại thành Mỹ Tho. Cũng cần nói thêm, gạo Gò Cát làm bún, bánh tráng, bánh nghệ nức tiếng ở Mỹ Tho hơn 40 năm nay. Nhưng hủ tiếu ngon phải là bánh khô, khi nấu trụng sơ nước sôi, tươm mỡ hành phi, cọng trong bóng, bắt mắt.

Hồi trước hủ tiếu Mỹ Tho ngoài thịt, lòng còn có con tôm chẻ đôi bày trên mặt, trông ngon mắt. Giờ để giá thành hợp túi tiền của số đông, người ta thay bằng sườn, cặp trứng cút .

Ngón gia truyền không ai chịu hé răng. Hơn kém nhau còn tuỳ thuộc vào nồi nước lèo. Về cơ bản, chất ngọt của nước lèo từ xương ống hầm kỹ, thịt và khô mực nướng, cùng một số nguyên liệu, gia vị đặc trưng, được các đầu bếp gia giảm theo khẩu vị khách hàng của mình. Mỗi lần mở nồi hầm chan bánh, hương thơm ngào ngạt mời gọi khách làm nhiều người qua đường cầm lòng không đậu. Vì vậy, dù hàng quán khu vực Cầu Quay - Mỹ Tho tuềnh toàng, thực khách vẫn cứ nườm nượp. Thậm chí, trong cẩm nang của nhiều hãng du lịch lữ hành quốc tế giới thiệu hẳn tên những hiệu ăn nổi tiếng của nơi đây.

Hủ tiếu Mỹ Tho là món ăn đặc sản đậm đà tính dân tộc luôn gợi nhớ đối với những ai đã từng tri âm tri kỷ với đất Mỹ Tho. Thật hiếm có món ăn nào làm theo cách thức của người dân Nam bộ lại vừa miệng cả giới Tây, Tàu.

Bún gỏi già Mỹ Tho - Tiền Giang

Không biết món ăn này xuất xứ từ đâu. Nhưng tôi chưa thấy trên thành phố này có một nơi nào bán món này cả, cả tên gọi cũng rất khác biệt. Bún gỏi già... Tôi không thể giải thích được vì sao nó lại có tên như thế. Mỗi lần về Mỹ Tho là tôi lại chạy ra quán ăn quen thuộc, gọi một món quen thuộc:” Bún gỏi già”. Chắc các bạn sẽ thắc mắc lắm vì không biết tại sao cái món bún có cái tên lạ tai lại làm tôi thích thú... Tôi ăn nhiều rồi, nhưng chưa lần nào thử nấu cả, không phải lười biếng đâu, vì không có bí quyết, tôi sợ mình sẽ làm hư món khoái khẩu của mình.

Bún gỏi già thực ra cũng hao hao giống bún mắm thôi. Nói là giống, nhưng vị của nó khác nhau xa. Bún mắm và bún gỏi già có chung nguyên liệu là mắm cá, (hình như là mắm cá linh thì phải). Bún gỏi già phải nấu chung với me, mới cho ra vị nước lèo chua chua ngọt ngọt ăn không ngán là vì vậy. Đặc biệt, nó chỉ ăn chung với tép là ngon nhất. Tép bạc, tép lột, hay tôm sú lột đều được cả. Những con tép đỏ au, được lột vỏ kỹ càng trông hấp dẫn làm sao ấy.

Bún gỏi già chua chua ngọt ngọt ăn ghém với rau muống và bông chuối bào... Nhưng mà nó ngon nhờ hẹ đấy. Nếu không có cọng hẹ nào thì cái tô bún của bạn coi như tiêu. Thêm nữa phải có nước chấm đặc biệt nó là nước cốt mắm cá linh nguyên chất, rất thơm và có vị ngọt đậm đà. Bạn không cần nêm nếm gì vào tô mà vẫn cảm thấy vừa miệng.... Nếu có khi nào về Mỹ Tho, thì các bạn nên thử qua nha. (AT)

Nấu mẳn

Đây là một trong những món ăn đặc trưng của văn hóa ẩm thực vùng đồng bằng sông Cửu Long. Nó thể hiện rất rõ nét tính hoang dã và hào phóng của vùng đất mới. Không là kho, không là canh, nó nằm giữa hai món đó.

Món canh chua quá cầu kỳ đối với cuộc sống người lưu dân trong ngày mùa bận rộn. Món nấu mẳn, các loại cá trắng không phải đánh vảy, chỉ cần rửa sạch là được. Gia vị cũng đơn giản: muối ớt, hành lá, chanh hoặc giấm. Đơn giản, nhưng đáp ứng được các yêu cầu: ngon, đủ dinh dưỡng cho cơ thể.

Một rổ rau dại gồm ngọn cóc kèn, ngổ đồng, kèo nèo... Một chén nước mắm trong (không pha chế) dằm ớt. Khi mọi người đã tề tựu quanh mâm, người nội trợ mới bắt đầu múc món ăn chủ lực ra chiếc tô to và vắt vào mấy lát chanh. Nước đang trong veo bỗng chuyển sang mầu trắng sữa, rất đẹp. Những lá hành xanh mát. Vài mảnh ớt đỏ nhởn nhơ. Và ngay lúc ta đang ngắm thì một mùi thơm của sự hòa hợp dậy lên nồng nàn, vị ngọt của thịt cá lẫn trong hơi muối đậm đà và hương chanh thoang thoảng làm dịu hẳn không gian buổi trưa hè oi bức.

Nấu mẳn giờ đã khác xưa nhiều lắm. Cá thác lác nay không để nguyên con mà đã bào thịt nhuyễn, vo viên. Cá cơm đôi khi cũng bằm, giã, vo viên. Đĩa rau sống đã nâng cao và định hình: cây chuối non và bắp chuối xắt ghém, giá sống và các loại rau thơm như húng lủi, húng cây, quế. Vẫn là chén nước mắm trong ngày xưa, nhưng ớt thì xắt nhỏ.

Nấu mẳn không chỉ thích hợp với mùa nóng bức, với người lao động cật lực, mà nó cũng rất ăn ý với tiết trời trở gió heo may và những chủ nhân đang nhàn nhã.

Dac San Que Huong

Thịt bò muối

Thịt bò, lựa phần bắp giò mua về rửa sạch, bắc nước lên đun sôi bỏ thịt vào trụng sơ từ 10 đến 15 phút thì vớt ra để ráo. Nước mắm chưng với đường cát, củ riềng xắt sợi ướp với thịt để khoảng 1 tiếng cho thấm, sao đó bỏ thịt vào lọ đậy nắp kín. Để từ 3 đến 5 ngày là có thể ăn được, khi ăn vớt ra xắt mỏng vắt thêm vài lát chanh chấm với nước tương hoặc muối tiêu chanh ăn với cơm nóng hay làm đồ nhắm cũng rất hợp.

Bông so đũa chấm mắm nêm

Bông so đũa (có nơi còn gọi là su đũa) rất dễ trồng, thích hợp với nhiều vùng đất ở miền Đông, Tây Nam bộ. Cũng như các loại đậu rồng, bông so đũa trổ bông vào mùa đông và có bông, trái cho đến tháng giêng năm sau.

Hái bông so đũa, bẻ cuống, lặt bỏ nhụy vàng, rửa sạch, bỏ vào nước thật sôi, trộn đều khoảng 2 phút. Vớt ra rổ cho ráo nước. Món này chấm với mắm nêm (mắm cá xay) có pha giấm, tỏi, ớt dầm nhuyễn, thêm một chút đường, bột ngọt, tùy theo khẩu vị của mỗi người.

Bông so đũa chấm với mắm nêm, ăn cơm là món ăn thường bữa rất ngon miệng đối với bà con ở nông thôn vào mùa này.


Canh cá lóc nấu lá me non

Cá lóc rửa sạch xong cắt làm 3 khúc cho vào rổ để ráo nước; kế tiếp đổ cá vào tô ướp vài muỗng nước mắm ngon, nửa muỗng ớt xà bang xắt khoan.

Cho vào nồi chừng 1 lít nuúơc, bắc lên bếp nấu; nước sôi cho cá vào, nấu thêm trên lửa già chừng 5 phút để cá chín. Lúc đó lần lượt nêm thêm chút muối, tí tiêu, nếm nước canh vừa miệng thì cho vào nồi khoảng nửa tô lá me non đã rửa sạch, dùng đũa trộn lá me cho đều trong nồi canh rồi nhanh tay nhắc nồi canh xuống. Bắc chảo lên bếp, cho vài muỗng dầu phộng vào, dầu chín tới cho tỏi và củ hành tím băm nhuyễn vào phi. Sau đó dùng giẻ cầm quai chảo chế vào nồi canh - xắt thêm mớ rau thơm cho vào là món ăn hoàn thành.

Múc canh ra tô dọn cơm nóng hay bày bún ra ăn đều ngon, đều hợp.

Cá lóc hấp sen

Cá lóc đồng làm sạch, ướp chút gia vị, bột ngọt, đường, muối, củ hành, tiêu để khoản 15 phút. Hái 2 lá sen vừa mới hé nở, rửa sạch, khéo léo đặt con cá vào nhụy của bông sen sao cho cá cuộn tròn nằm vừa đủ trong cái bông sen, để sen trong nồi hấp cách thủy đậy nắp rồi đun sôi khoảng 20 phút thì cá chín.

Lấy cái bông sen còn lại ngắt từng cánh hoa sen xếp đều trên đĩa thành hình hoa sen, lấy cá bày lên đĩa. Con cá lúc này trông rất ngon, lại có mùi thơm nhè nhẹ dìu dịu của hoa sen khiến ta có cảm giác dễ chịu. Vị cay cay nồng nồng của ớt, vị mặn của nước mắm đồng hòa với vị thơm ngọt của cá do hoa sen bọc kín rất dịu và thơm ngon.

Chiều đồng quê, ngồi nghe tiếng đờn bầu văng vẳng, thuởng thức món cá lóc hấp sen với chút rượu đế thì ai đã từng một lần đến vùng Đồng Tháp Mười, hẳn sẽ không bao giờ quên vùng quê yên ả thanh bình.

Lươn um dừa

Thịt lươn nấu cách nào cũng ngon; nấu canh chua, cà ri, nấu cháo đậu den ăn bổ thận, kho khô sả, nấu lẩu với rau nhút - đặc biệt là món lươn um dừa với lá nhào.

Muốn chế biến món lươn um dừa, trước hết người ta phải có vài tép sả dập giập lót dưới đáy nồi cho thơm rồi khoanh con lươn để lên, trên xếp một lớp lá nhào, phủ kín lại. Việc thứ hai nạo dừa khoảng nửa trái, vắt nước cốt đựng riêng trong chén (dừa nhiều ít tuỳ khẩu vị và số lượng thịt nhiều ít). Nước cốt thứ hai vắt hết vào nồi cho thấm mình lươn. Xong, bắc nồi lên bếp nấu. Nước sôi vài dạo thì lươn chín, nhấc nồi xuống, lấy chén nước cốt đầu chế vào, nêm nếm cho vừa miệng ăn. Đến khi múc ra, nhớ lấy lá nhào lót bên dưới dĩa trước khi đặt lươn lên. Cuối cùng chế nước súp vào dĩa rồi rắc lên một lớp đậu phộng rang đâm nhỏ. Thật đơn giản, chẳng mấy chốc chúng ta đã có một món ăn đặc sản ngon miệng cho cả gia đình.


Cá Điêu hồng chưng Tương

Cá điêu hồng đánh vảy, cắt mang, bỏ ruột, rửa sạch trong nước lạnh. Khi lấy ruột tránh để mỡ bễ chảy ra ngoài rất uổng. Vì cá ngon một phần nhờ mỡ.

Cá làm thịt xong dùng dao bén cắt vài đường xiên trên thân rồi ướp vài muỗng dầu phộng, 1 củ hành tây bào nhuyễn, ớt xắt lát, chút muối, bột ngọt và gần một chén tương hột. Chờ cho gia vị ngấm vào cá thì bắc nồi lên bếp.

Canh nước trong nồi cá chưng gần cạn, chế thêm chén nước, dậy vung lại chừng 5 - 7 phút là cá chín. Nhắc nồi xuống múc cá ra tộ lớn dọn lên bàn ăn, cả nhà quây quần thưởng thức.

Nhớ dọn kèm thêm chén nước mắm ngon và rổ rau sống. Ở quê có lá cây ba khía ăn kèm với cá hết sức lạ nhưng độc đáo. Lá cây ba khía rửa sạch thay thế bánh tráng. Cách ăn hết sức đơn giản: tay trái cầm lá ba khía mở ra - gắp vài cọng rau sống, cá trải lên. Cuốn tròn lại chấm với nước mắm mà vô tư thưởng thức.


Canh chua bông Lục bình

Bông lục bình nở rộ vào mùa gió chướng. Chọn tôm sen hoặc tép bạc trắng, canh chua sẽ ngon hơn. Tôm sau khi rửa sạch, cắt gai đầu, bỏ chân và hàm, để ráo. Lột bỏ vỏ đầu, vỏ thân, giữ đuôi lại cho đẹp. Ướp tôm với ít muối ớt khoảng 15 phút. Bông lục bình rửa sạch, cắt khúc vừa miếng ăn. Đường, nước cốt chanh, rau quế xắt nhuyễn, để vào một chén. Nước sôi, cho tôm vào, vớt bỏ bọt, nấu tôm trong 10 phút, cho bông lục bình vào, trộn đều, nhắc xuống. Nêm canh bằng chén nước chanh với vị chua ngọt vừa miệng.

Bông lục bình tim tím, ẩn hiện dưới màu đặc trưng của gạch hòa với mùi canh thơm, đậm đà hương vị miền quê, bên cạnh thịt ba chỉ kho tiêu bằng chảo đất cùng nồi cơm gạo mới trắng phau, tạo nên bữa ăn hấp dẫn cho gia đình trong buổi trưa nắng nóng.


Cá Kèo kho tộ

Trong mùa mưa rỉ rả, cá kèo được bày bán ở chợ phần nhiều là cá lớn, tươi. Tuy có đắt giá hơn các loại cá khác, nhưng cá kèo mua về mua về kho tộ ăn với cơm thì tuyệt ngon.

Nên chọn mua cá tươi sống. Dùng lá sả chà sát cá trong chiếc rỗ tre khoảng mười phút rồi đem rửa sạch cá sẽ tróc hết vảy nhớt. Cắt bỏ miệng cá, vi, cắt bỏ hơi sâu vào phần thịt đuôi rồi đem ướp với nước màu dừa, đường, nước mắm ngon trong cái nồi đất hoặc cái tô lớn chuyên dùng kho cá. Mỗi lần kho cỡ 0.5kg cá cho bữa ăn cho một gia đình.

Cá ướp nửa giờ, nhắc lên bếp kho. Đun lửa nhỏ liu riu. Thỉnh thoảng xốc cá lên cho thấm đều nước kho. Sau khoảng 40 phút nước kho sánh lại, cá chín cong vàng ươm nứt thịt toả ra mùi hương thơm phức thì nêm tiêu, ớt rồi nhắc xuống.

Cá kèo kho tộ mang đến hương vị tuyệt hảo cho người ăn. Đặt biệt vụn cá mẩy tròn béo ngậy hoà với hoà với vị tiêu, ớt cay cay, cơm nóng, rau thơm, càng ăn càng thích.

Rau Choại

Người quê xa xứ, khi nghe nhắc đến cái tên Tháp Mười thì có lẽ không quên được câu ca dao:

“Tháp Mười nước ngập đồng chua
Nửa mùa nắng cháy, nửa mùa nước dâng”.

Đúng vào cái thời điểm giao mùa ấy, thiên nhiên bỗng trở nên hiền hòa hơn và ưu đãi cho người dân xứ này những đặc sản vô cùng phong phú: Rắn, cá lia thia, chuột đồng, bông súng, bông điên điển, rau hẹ… Trong khuôn khổ bài viết này, tôi xin đề cập đến một loài rau rất đặc trưng của vùng Đồng Tháp Mười, đó là rau “chạy”, một loại rau có đọt non xoắn tít như con cuốn chiếu cuộn mình, ăn rất ngon.

Theo lời kể của những bậc tiền bối, vào buổi đầu khai hoang lập nghiệp, người ta đã phát hiện ra loài rau “chạy” có mặt trước họ từ bao đời trên vùng đất này. Tôi chưa có dịp nghiên cứu kỹ về tên của nó, nhưng được biết rau “chạy” mà chúng ta quen gọi là do nói trại ra từ chữ “choại”. Rau choại có mặt hầu như ở khắp nơi trong vùng Đồng Tháp Mười. Nó thuộc họ dây leo, thân bò đến đâu thì bám rễ đến đó, sống được trong vùng bưng, trũng nhờ bộ rễ có sức hút nước mạnh, đặc biệt rất thích nghi với vùng đất nhiễm phèn. Rau choại có nhiều loại. Dựa vào những đặc điểm và môi trường sống của nó, dân gian gọi bằng những cái tên khác nhau: Choại đá, choại vườn, choại rừng, chột lụi, rau ván… Tất cả các loại rau choại trên đều ăn được, tuy nhiên mỗi loại có những mùi vị riêng.

Rau choại đá toàn thân có màu xanh đọt chuối, mọc thành bụi, lá già to cao trông tựa lá dương xỉ rất đẹp; ăn có vị chát, đắng. Trước đây, trong quá trình khai hoang lập nghiệp, người dân bám trụ ở khu vực Đồng Tháp Mười ít có điều kiện giao thương với bên ngoài, những ngày hết lương thực, thực phẩm, họ phải hái đọt non của rau choại đá thay thế. Vì nó rất chát và đắng, nên phải luộc sơ qua nước sôi, vớt ra rổ để ráo trước khi chế biến thành món ăn khác. Với vị chát đặc trưng của rau choại đá, người ta thường dùng nó để nấu món canh chua với cá rô đồng, cơm mẻ, đây là món ăn độc nhất vô nhị chỉ ở vùng này mới có.

Rau choại rừng là loại rau choại thỉnh thoảng được bày bán ở ngoài chợ, loại rau phổ biến nhất trong các loại rau cùng họ. Rau choại rừng toàn thân và lá đều có màu xanh nhạt pha lẫn chút hồng, lá non có màu hồng thẫm, tất cả các bộ phận của cây choại rừng đều dùng được trừ những lá già. Người dân vùng Đồng Tháp Mười thường vào rừng chọn những dây choại già, cắt thành đoạn tùy ý, đem về phơi khô bó lại thành bó để dành. Những người chuyên làm nghề cá, dây choại là bạn đồng hành của họ khi cần để bện nom, lợp, đăng, đó… Dây choại còn dùng để làm nuộc lạt lợp nhà, buộc lại cái kèo, đòn tay trong căn nhà đơn sơ của người đi khai hoang ngày trước.

Rau choại vườn có thân cao, to, thường mọc chen theo những bụi tre gai, liếp dừa, trong vườn cây tạp, dọc mé sông, thích nghi ở những vùng nước ngọt, nhiễm phèn nhẹ. Đọt rau choại vườn mập mạp, vị ngọt, ăn rất giòn và thơm, rất hiếm gặp nên không được bày bán ở ngoài chợ như rau choại rừng.

Bàn về các món ăn chế biến từ rau choại, người ta nghĩ ngay đến món rau choại luộc. Rau choại mua ở ngoài chợ, người bán có khi để qua đêm, nên đọt bị đen lại và già đi. Gặp trường hợp này, trước khi chế biến phải lặt lấy phần non; muốn đọt choại tươi, giòn tốt nhất là chịu khó đi hái về và dùng ngay. Đọt choại luộc chấm mắm nêm, hay nước tương đều ngon. Thế nên, vùng Đồng Tháp Mười từ xưa đã có ca dao rằng:

Rủ nhau lên đất bảy làng
Hái rau choại chột, nhổ bàng về đương
Choại chột thì chấmnước tương
Bàng thì đương nóp người thương tôi nằm.

Đối với người dân quê như vậy là đủ lắm rồi. Những ai muốn cầu kỳ, bên cạnh chén mắm nêm, nước tương có thêm vài con cá rô chiên hoặc cá lóc nướng trui, thì tuyệt! Thông thường, nước luộc đọt choại ít ai bỏ, mà cho vào đó chút muối, chút bột ngọt để húp xì xoạp sau bữa ăn, chất ngọt của nó không thua bất cứ loại canh nào.

Nhớ những ngày mới về đây lập nghiệp, hái đọt choại nấu độn với cháo trắng mà không đủ để ăn. Ngày nay ở vùng này có món cháo nhộng ong nấu độn măng tươi, đọt choại, nấm rơm mà dân sành điệu thường ví von: “Ong - măng – núm - cháo - chạy”, ngụ ý nhắc đến cái “công thức” dễ nhớ, đậm đà khó phai của đọt choại. Đối với dân nhậu thì có món đọt choại nhúng lẩu. Vào thời điểm tháng bảy, tháng tám âm lịch, khi con nước sắp sửa tràn đồng và bông điên điển nở rộ, nấu một nồi lẩu lươn với đọt choại và bông điên điển, bạn bè lâu ngày gặp lại ngồi nhâm nhi vài xị đế thì thật hết ý!

Kể ra thì nghe sang, thật tình kiếm được mớ rau choại đủ ăn vào thời điểm hiện nay không phải chuyện dễ. Muốn hái được choại phải vào rừng, những nơi mà người ta chưa kịp khai hoang, hoặc dọc những bờ kênh xáng mới cạp đất bỏ lên. Hái choại đòi hỏi phải quen đường thuộc lối, nếu lơ tơ mơ có ngày bị ong nghệ đốt cho sưng mặt. Một kg đọt choại hiện nay dao động từ 4.000 đến 6.000 đồng, giá này tương đối hấp dẫn cho một bộ phận người lao động nghèo kiếm sống trong mùa nước nổi.

Nguồn tin: N. LINH - Báo Ấp Bắc

Bánh Giá Chợ Giồng

Bánh giá là đặc sản của vùng Chợ Giồng, Gò Công Tây, Tiền Giang. Bánh mang vị béo của bột gạo hòa lẫn vị ngọt của tôm, giá sống, ăn cùng mắm ớt tỏi thật khoái khẩu.

Ở miệt Chợ Giồng (thị trấn Vĩnh Bình, Gò Công Tây, Tiền Giang) người ta thường truyền miệng câu ca dao về bánh giá. Không biết có từ bao giờ, bánh giá Chợ Giồng đã có tiếng, được nhiều người ưa thích bởi hương vị đặc trưng của nó. Hiện nay ở nhiều nơi khác, người ta cũng học và biết cách làm bánh giá để ăn.

Muốn làm bánh giá phải chuẩn bị các nguyên liệu như: bột gạo, bột năng, gan heo, giá sống, dầu ăn... Cầu kỳ hơn thì thêm óc heo quậy tan vào trong bột. Trước hết, người ta hòa bột gạo, bột năng và nước lại thành một hỗn hợp hơi sệt, muốn bánh giòn thì cho nhiều bột năng, muốn bánh dẻo thì cho nhiều bột gạo. Tôm được cắt bỏ râu, gai đến tận mắt, nếu là loại tôm bạc, tôm đất; lột bỏ vỏ rồi xẻ mỏng ra nếu là tôm càng, tôm thẻ... để khi chiên tôm mau chín. Gan lợn được xắt lát mỏng và giá sống được rửa sạch.

Bắt đầu chiên, người ta cho nhiều dầu vào chảo, ngập chiếc bánh và nổi lửa cho dầu sôi lên. Tiếp đến để giá sống, gan heo, tôm vào trong vá với số lượng tùy thích, rồi múc bột cho ngập các loại nguyên liệu này và nhúng vá vào trong chảo dầu một lát để cho bánh dính kết lại rồi từ từ rút vá không ra. Tránh để bột nhiều lần làm bánh bị dị tậtttt không đẹp. Để tôm vào vá sau cùng trước khi múc bột, nên khi chín, hình con tôm nổi rõ trên mặt bánh trông thật đẹp mắt. Và cứ thế làm tiếp đến khi thấy trong chảo dầu đã 'chật' bánh thì thôi. Đợi đến khi bánh chín vàng, tuần tự vớt bánh ra theo thứ tự trước sau và để trên vỉ tre hoặc vỉ kẽm gác ngang ở miệng chảo cho ráo dầu là bánh có thể dùng được.

Ăn kèm với bánh giá có bún, rau sống, rau thơm, nước mắm tỏi ớt. Rau sống, rau thơm các loai được xắt nhỏ cho vào tô, từng con bún được gỡ rời ra để lên trên. Kế đến bánh giá được xé hoặc cắt nhỏ ra xếp lên trên cùng, xong tưới nước mắm tỏi ớt cho vừa ăn. Khi ăn trộn đều bánh giá, bún, rau sống, rau thơm lại cho thấm đều nước mắm. Cái giòn béo của bột năng, bột gạo, vị ngọt của tôm, vị béo của gan heo, cái dai của giá chín, mùi thơm của rau sống cộng với vị tổng hợp cay, mặn, chua, ngọt... của nước mắm tỏi ớt quả thật là một món ăn rất khoái khẩu và hấp dẫn.

Để đáp ứng yêu cầu của những người ăn chay, người ta còn chế biến bánh giá chay bằng cách thay thế tôm, gan heo bằng đậu hũ (đậu phụ) thái mỏng, nấm rơn, nấm mèo... và khi ăn thì thay thế nước mắm bằng nước tương tỏi ớt.

Tên gọi có lẽ gọi bánh giá hay bánh vá thì cũng đều đúng cả. Nếu gọi là bánh giá vì trong nhân bánh có giá dù là bánh mặn hay bánh chay.
Nếu gọi là bánh vá, bởi trước khi đưa vào chảo để chiên toàn bộ nguyên liệu đều tập trung vào chiếc vá cũng như hình dáng của chiếc bánh và chiếc bánh lớn hay nhỏ đều tùy thuộc vào chiếc vá.

Monday, March 26, 2007

My Tho Seafood Noodle

My Tho seafood noodles soup is different from Chinese one, Nam Vang, beef noodles and Hue style beef noodles soup, because it is used without herb or salad but with bean-sprouts, lemon, chili and soya sauce. The most important thing makes the fame of My Tho seafood noodles soup that so many people liked from 1960s is the rice flour for the noodles and the pot of boiled water with secret preparation of famous shop in My Tho: Phanh Ky, Nam Son, Tuyen Ky and generation recently. It is said that the most delicious noodles soup should be made by Go Cat rice (special food like Tau Huong from Dao market rice), this is the most famous rice growing area of My Phong village, a suburb of My Tho. And the rice in Go Cat can make the noodles, roll paper, luck cake with the fame for over 40 years. But the My Tho noodles soup is really delicious with dried noodles, put in boiled water, sour with onion-fried, cleaned water for look good.


The noodle soup better in boiled water, of course each shop has each secret. Basically, the sweet in water is from grilled cracked bone, meat and dried squid (cuticle fish) and some particular condiments and it was cooked for the taste of customers. People can not ignore the food while the cook open the pot of soup with rememberable smelling. There for, so may people eat My Tho noodles, even the noddle houses are printed in guidebooks. Previously, for a good look of noodles, they put a shrimp in disk but now for reasonable price also, they put a couple of small eggs or pieces of BBQ pork. My Tho noodles soup is a special food with traditional color of domestic people who love My Tho or love the friendly, sincere manner of people in the South Vietnam.

My Tho seafood noodles soup


Authentic recipe from Khmer Krom in *Mee Psar* (now known as My Tho)province, My Tho seafood noodle soup with shrimp, scallop, and crab is absolute delicious. *Mee* meaning noodle in Khmer and *Psar* meaning market in Khmer. Mee Psar Khmer named for noodle market that famous for the clear noodle and broth soup. Although there are many steps in making this noodle soup, but it is easy to prepare. Unfortunately, most Khmer Krom found the easier way to enjoy My Tho seafood noodles soup is by eating out at the restaurants or noodles stands. :) Ingredients :

* 8 Cups water
* 1 Package tapioca My Tho noodles
* 1 lb Chicken neck bones
* 1 lb Pork bones(option)
* 5 Small dried shrimp, soaked in warm water, drained
* 1 Small dried squid, soaked in warm water, drained
* 1 Whole yellow onion
* 2 Whole cloves garlic
* 1 Tablespoon preserved shredded cabbage, rinsed with cold water and drained
* 1 Whole star anise
* 12 Cups water
* 2 Tablespoons fish sauce
* 1 ½ Teaspoons salt
* 2 Tablespoons sugar
* ¼ Teaspoon black pepper
* 6 Cups water
* ½-1 lb Shrimp, shelled and de-veined
* ¼ lb Squid, cleaned and cut into bite sizes
* 1 Dungeon crab, or 4 Maryland, or 4 Blue crab
* ½ Cup all purpose flour
* 1 beaten egg
* ½ cup water
* ½ lb Small scallop, rinsed under cold water to removes sands, grounded(option)
* ¼ lb Small shrimp, shelled,de-veined and grounded
* 1 Stalk green onion, minced
* ½ Teaspoon salt
* ½ Teaspoon sugar
* ¼ Teaspoon black pepper
* ¼ Cup vegetable oil
* ¼ Cup chopped yellow onion
* 3 Cloves garlic, minced
* 1 Sweet yellow onion, sliced thin
* 3 Stalks green onion, chopped

# Procedures :
STEP 1: Put 8 cups water in a large soup pot, cook till water bubbling, add noodle to boiling water and cooked till it tender (do not over cook.) Pour cooked noodle in a colander, rinsed under cold water, drained and set a side.
STEP 2: In a large soup pot, put chicken bones, pork bones, dried shrimp, dried squid, yellow onion, garlic, preserved shredded cabbage and star anise together, add 12 cups water and cook till water bubbling (do not cover soup pot with lid). Turns cooking temperature to low and cook at least 2 hours. Removes bones and other ingredients from soup pot, keep only broth.
Seasoning with fish sauce, salt, sugar and black pepper, stirs well and keep broth simmering on the stove.
STEP 3 : Put 6 cups water in large pot cook till water bubbling, add shrimp boiling water and cook till shrimp turns darker color pink. Removes cooked shrimp from hot water, put it in a colander to drain and set a side.
Using same pot, add squid in boiling water, stirs and removes squid from hot water, put it in a colander to drain and set a side.
Using the same pot, add crab in boiling water, cooked for 15 minutes, removes crab from hot water, put it a colander to drain, when it cool off break off top crab shells, quartered crab body and put it in a plate, set a side.
STEP 4: In a small bowl, mix flour with egg and ½ cup water, mix well and set it a side.
In a large bowl, mix grounded scalloped with grounded shrimp, green onion, salt, sugar and black pepper together, mix well and makes small patties and set it a side.
Pre-heat a skillet or wok in high temperature.
When skillet is hot, dips shrimp and scalloped patties in flour batter and pan-fried each patty till both sides golden crispy, removes from hot oil, put it in a plate covered with paper towel to drain excessive oil and set a side.
STEP 5: Using the same skillet, add chopped yellow, stirs till onion caramelized. Add garlic, stirs till garlic turns brown(not burn). Turn off the heat, pour roasted onion and garlic in soup pot, stirs, turn up temperature to high when ready to serve.
TO SERVE:
Put some cooked noodles in a bowl, arranges shrimp, squid and a piece of crab on top noodles, add sliced sweet onion, green onion on top and pour hot soup broth over. Top with fried shrimp and fish patties and serve immediately with bean sprout, slices lime, and hot chili pepper. Most Khmer Krom prefers soup with chaway(fried bread).

Wednesday, March 7, 2007

HỦ TÍU MỸ THO


Hủ tíu là món ăn quen thuộc của người Hoa, du nhập vào đất Mỹ Tho từ hàng trăm năm nay. Nhưng được "Mỹ Tho hóa" theo cách riêng, trở thành món ăn ngon có tiếng của địa phương.

Hủ tíu Mỹ Tho làm bằng bánh bột gạo chan nước súp (nấu bằng xương hầm, khô mực nướng, tôm khô cùng một số gia vị đặc trưng) bên trên mặt bày miếng sườn non, con tôm bổ đôi cùng với thịt và lòng, ăn với nước tương và rau giá.

Dân bán hủ tíu Mỹ Tho có lối tiếp thị khá độc chiêu. Họ thường bày thùng nước lèo ngay trước cửa hàng để mỗi khi giở nắp chan, hương thơm ngào ngạt sẽ rủ rê người qua lại. Theo những người cố cựu, hủ tíu Mỹ Tho ngon nhất thường làm bằng gạo Gò Cát, trong và chắc hạt (thuộc xã Mỹ Phong - ngoại thành Mỹ Tho) nên cọng bánh hơi dai, khi trụn sơ nước sôi, rưới một ít mỡ hành trông rất bắt mắt.

Gần xa, ai cũng biết ít nhiều đến hủ tíu Mỹ Tho.